Sổ tay Thích Học Toán

Của rơi của voi

with 9 comments

Con đường mòn chỗ này còn khá bằng phẳng. Alex và Anna men theo bờ dào ngăn cánh đồng nơi những con bò đang bình thản gặm những ngọn cỏ còn ngậm sương. Con bò to nhất đang mải mê liếm một cục muối. Ai lại lo bò thiếu i ốt, lạ thật ? Không thể để ba chuyện lẩm cẩm làm vẩn đục một buổi sáng trong trẻo như thế này, Alex tiếp tục dẩu mồm lên huýt sáo. Anna khe khẽ hát theo :

cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao, dù cà chua không ngọt tí nào …

Cánh đồng cỏ thoai thoải đã nằm ở phía sau. Con đường mòn đã dốc hơn hẳn, nó bắt đầu chạy ngoằn ngoèo bên cạnh những bộ rễ khô xác của những cây thông già và nhiều lúc tưởng chừng biến mất. Alex không huýt sáo nữa mà bắt đầu thở dốc. Anna khẽ động viên : mình phải đi hết cánh rừng này thì mới gặp được voi. Mà không hiểu tại sao voi ở cái xứ này leo núi giỏi thế.

Sau rừng thông là một thảo nguyên. Mặt trời đã leo được một phần tư hành trình thường ngày của mình. Alex và Anna cởi áo khoác, cẩn thận gấp lại và bỏ vào túi. Trên thảo nguyên mọc một loại cỏ lá dầy, cao xâm xấp thắt lưng. Đây không phải là món ăn ưa thích của bò, nhưng là món khoái khẩu của voi. Vẫn không thấy bóng dáng một con voi nào cho đến tận chân trời.

Alex và Anna rảo bước đi xuyên qua thảo nguyên tưởng như dài vô tận. Ở trên cao, ánh sáng rất gắt và khô còn gió thì thổi ngày một mạnh. Cỏ thưa dần và thay vào đó là đá. Con đường trở nên dốc đứng. Có những chỗ phải vịn tay vào đá mới hích người lên được. Thấp thoáng trên đỉnh dốc là một cây thánh giá đứng trơ trọi.

Alex và Anna ngồi nghỉ dưới chân cây thánh giá. Họ uống nước từ cái bình toong mang theo từ nhà và gặm mấy miếng bánh qui để lấy lại sức. Từ trên này nhìn xuống, rừng thông cổ thụ chỉ còn là vệt màu sẫm nằm giữa sự trùng điệp của núi. Vẫn không thấy bóng dáng của một con voi nào.

Alex và Anna khoác lại áo gió rồi đi xuống bên kia núi. Bên này núi không còn ánh nắng mặt trời, không còn cả gió mà chỉ có mây và mù. Cái ẩm ướt len lỏi qua tấm áo gió, chui qua mấy lượt áo lót làm cho răng họ bắt đầu lập cập. May mà có mấy cái bánh qui.

Tiếng vo ve quen thuộc làm Alex tỉnh cả người. Ruồi đây rồi. Nếu ruồi ở đây thì của rơi của voi cũng chỉ quanh quẩn đây thôi. Và họ nhanh chóng tìm được những gì đàn voi để lại ở giữa những tảng đá trắng. Nhét đầy hai ba lô, nghĩ về dàn cà chua ở nhà mà tầm hồn thấy vui phơi phới. Họ rảo bước xuống núi mà không để ý đến những con ruồi đáng yêu vẫn đang vo ve, xao xuyến

ở trên đầu ta vẫn thầm hái hoa tặng nhau.

Written by thichhoctoan

19/10/2011 lúc 05:29

Posted in Bịa

Tagged with , , , ,

9 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. Em cứ băn khoăn mãi, có cách gì để cho trẻ con bây giờ tìm đến những câu chuyện như thế này, hay tìm đọc truyện cổ tích Grim, Andersen… thay vì chơi game hay đọc những bộ truyện tranh lá cải của Nhật Bản…

    Ánh Trăng

    19/10/2011 lúc 11:04

  2. “cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao, dù cà chua không ngọt tí nào …”
    câu này nghe hay hay. Nhưng liệu cuộc đời cứ đẹp mãi không nhỉ?…………………….

    tieuthuhoacucnho

    21/10/2011 lúc 02:17

  3. Tag “bịa” cực kỳ hợp với truyện này, không phải vì là truyện bịa-chắc chắn bịa rồi còn gì, mà vì từ “bịa” quá sức dễ thương, dễ thương giống như ngôn từ và ý nghĩa của truyện vậy. Cảm ơn anh rất là nhiều khi bịa ra một thứ dễ thương như vậy.
    Ps: Gọi bằng anh cho trẻ chứ tuyệt nhiên không có ý bất kính đâu ạ ^,^

    Ta Là Mục Đồng

    21/10/2011 lúc 15:03

  4. Em không hiểu :-( Tại sao voi lại leo núi? Muốn bón cây sao không lấy phân bò mà phải lặn lội đi lấy phân voi?

    • Cũng như người ta bây giờ thỉnh thoảng có người thích đồng hồ dây cót hơn đồng hồ chay pin thôi :) Đeo đồng hồ dây cót thỉnh thoảng ta còn cúi xuống lên dây chỉnh giờ, chứ dùng đồng hồ chạy pin làm ta lười đi một chút hihi

      giaynhapvabutchi

      22/10/2011 lúc 17:15

  5. Hành trình gian nan cuối cùng cũng chỉ là cướp miếng ăn của bọn ruồi… :)

    Thích Thì Viết

    23/10/2011 lúc 18:46

  6. “Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao, dù cà chua không ngọt tí nào…” hihi, câu chuyện cũng khá thú vị đấy chứ!

    dinhtrieu

    25/10/2011 lúc 14:38

  7. chết cười vì cái sự yêu đời của anh em mình

    vietiep

    12/11/2011 lúc 23:28

  8. [...] Nghĩ ít cũng hiểu:  Của rơi của voi [...]


Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 180 other followers