Posts Tagged ‘Bạn’
Tìm thấy trên mạng
Giá trị cuộc sống
Đây là áng văn bất hủ của Trường Bình, thuật lại chuyến đi chơi Suối Ngà của K1 Thực Nghiệm. Thichhoctoan lỡ vụ này rồi, huhu.
*****
“Em đấy ư? Cô gái hay Nàng tiên?”
Anh chồng cứ tự hỏi sao hôm nay vợ mình vui thế, vào bếp nấu mỳ cho chồng mà cứ nhảy chân sáo, líu lô SƯỚNG, KHIẾP, ĐÃ, HÃI & … ĐỈNH. Ừ, Nàng đang nhớ mình đấy, anh chồng thẹn thùng vân vê cái cạp quần đùi, tự nhủ mình phải đi tắm thôi, không kìm chế được nữa rồi. Bỗng dưng, cô con gái tiểu học trường Thực Nghiệm chạy vào hỏi “Mẹ ơi, giá trị cuộc sống là gì ạ?”.
- Để Mẹ hỏi cô giáo của con nhé, nhưng con ơi cô BY đang bận xắn quần lội xuống suối Ngà-Thiên Sơn chụp ảnh nghệ thuật rồi!
Cô ngày thường nghiêm khắc là thế, đôi mắt sâu thẳm có vẻ đượm buồn nhưng bỗng sáng lên không cưỡng lại được trước vẻ đẹp vẫy vùng của sơn thủy hữu tình được thể hiện bởi Nhiếp ảnh gia nhiệt huyết mới khai quật Duy Hùng (vốn xuất thân làm nghề … vắt sữa dê trên nông trường Vinamilk). Đến nỗi Anh Hiền phải thốt lên, “Hùng ơi, tại sao đến bây giờ Ô mới xuất hiện? Từ nay bất cứ cuộc vui nào có chị em chúng tôi Ô phải có mặt để … phục vụ” ??!!! (chụp ảnh ấy mà, cứ tưởng…) Hồng Kiên ngồi cạnh mà cay mũi, cứ nốc rượu liên tục (rượu của Lân Hiếu lấy từ quà của bệnh nhân gửi cho các bạn nhưng không biết là biếu hay sẽ tính tiền với Hương Giang). Hồng Kiên, Nguyễn Hồng Kiên! Cái tên biểu tượng cho một thần tượng … sụp đổ chỉ trong nháy mắt bởi buổi trả lời phỏng vấn phóng sự “ca ngợi” thầy Đại của VTV1 tại nhà Lân Hiếu. A được cho là người trả lời tốt nhất trong số 4 người & có câu trả lời dài nhất, ấn tượng nhất, hơn hẳn các bạn khác (Lân Hiếu, Anh Hiền, Quý Đạt) về độ … chẳng liên quan gì đến thầy Đại. Qua lời kể chân thực của Quý Đạt, những người trong nghề xây dựng như chúng tôi thật vui vì hình dung ra cái liên quan đến thầy Đại là … công trường XD- “trường ngày ấy khi tôi đi học & bây giờ khi con tôi cũng vào đây học vẫn còn bãi đất bẩn ngày nào để con tôi nghịch sỏi & hỏi “Bố ơi con có được mang hết sỏi về nhà chơi không?-Không, con phải để lại cho các bạn khác chơi với chứ. Thế là con tôi để lại. Xin hết!”. Bó chiếu với 4 tinh hoa Thực Nghiệm trong phóng sự VTV1 (sắp đc trình chiếu). Và từ đó, câu nói nổi tiếng nhất 33 năm qua đã ra đời: “chẳng liên quan gì đến thầy Đại!” Đọc tiếp »
Mỳ mực kiểu Ý
Quang cận hẹn tôi đi ăn trưa ở quán Olive đối diện với bệnh viện K. Đây là cái bệnh viện chữa ung thư cho toàn bộ dân số miền Bắc. Trước cửa bệnh viện, người nhà bệnh nhân người ngồi người đứng. Mặt mũi ai cũng lấm lem mồ hôi, ánh mắt phờ phạc, ngơ ngác. Bên vỉa hè bên này là chỗ gửi xe đạp xe máy, người ra người vào như mắc cửi.
Phía trong quán Olive là một không gian hoàn toàn yên tĩnh. Giờ này đã hơi quá giờ ăn trưa. Chỉ còn một hai bàn còn người và họ cũng đã sang đến giai đoạn cà phê. Quang cận đã đợi tôi ở trên gác xép. Gác xép trần thấp, tôi với cái thân hình dong dỏng như ba quả táo xếp chồng lên nhau mà cũng bị cộc đầu.
Mày ngồi một mình à.
Quang giương cái cặp thủy tinh nhìn tôi rồi nói ừ, tay chỉ cái ghế để tôi ngồi xuống.
Mày hay đến đây à.
Cũng thỉnh thoảng.
Ở đây có món gì hay? Giữa trưa nắng thế này mà xơi pizza hả Quang.
Pizza không ngon đâu. Ở đây có món mỳ mực. Mỳ ống nấu với mực của con mực. Ăn xong là mồm mày đen xì như vừa liếm trôn nồi.
Nghe cũng ổn nhỉ. Tôi vẫy tay gọi cô bè chạy bàn : em gái ơi, cho tụi anh một đĩa mỳ mực, và một đĩa xa lát cà chua dầu dấm.
Một mỳ mực thôi hả anh?
Ừ, bọn anh ăn chung. Em cho xin mấy lát bánh mì nhé.
Vâng anh.
Mấy năm rồi không gặp Quang cận. Hồi cuối cấp ba, suốt ngày nó mò sang cái chuồng chim của tôi để nghe nhạc. Hai thằng bật nhạc ầm ầm, làm bà hàng xóm phát điên. Mấy năm không gặp lại mà nó không nói gì cả, mắt cứ nhìn đi đâu. Tay nó mân mê một điếu thuốc chưa châm lửa, thỉnh thoảng lại cho lên mồm rít một cái. Đọc tiếp »
